Tìm kiếm tài liệu miễn phí

Tiến trình đô thị hóa ở Việt Nam trong mối quan hệ với tam nông

Bài viết Tiến trình đô thị hóa ở Việt Nam trong mối quan hệ với tam nông trình bày xem xét các mô hình đô thị hóa trên thế giới; đánh giá lại quan điểm phát triển đô thị hóa của Việt Nam dưới các cấp độ và chiều kích khác nhau; xem xét thực trạng phát triển đô thị của Việt Nam từ 1990 đến nay, trong một số trường hợp có sự so sánh với các bài học kinh nghiệm của nước ngoài; đưa ra một vài gợi ý cho sự phát triển bền vững đô thị-nông thôn,... Mời các bạn cùng tham khảo.



Đánh giá tài liệu

0 Bạn chưa đánh giá, hãy đánh giá cho tài liệu này


  • 5 - Rất hữu ích 0

  • 4 - Tốt 0

  • 3 - Trung bình 0

  • 2 - Tạm chấp nhận 0

  • 1 - Không hữu ích 0

Mô tả

TAÏP CHÍ KHOA HOÏC XAÕ HOÄI SOÁ 8(180)-2013

25

TIẾN TRÌNH ĐÔ THỊ HÓA Ở VIỆT NAM
TRONG MỐI QUAN HỆ VỚI TAM NÔNG
NGUYỄN MINH HÒA

TÓM TẮT
Sau hơn 20 năm tiến hành đô thị hóa, Việt
Nam đã gặt hái được nhiều thành công
trong phát triển cơ sở hạ tầng kỹ thuật,
tăng trưởng kinh tế. Cũng như tất cả các
nước châu Á khác khi tiến hành đô thị hóa,
đặc biệt là giai đoạn chuyển đổi nhanh từ
xã hội nông nghiệp sang xã hội công
nghiệp, thương mại và dịch vụ, Việt Nam
cũng gặp phải những khó khăn và thách
thức trong việc chọn lựa con đường và
cách thức đô thị hóa, đặc biệt là giải quyết
mối quan hệ giữa đô thị và nông thôn. Bài
viết xem xét các mô hình đô thị hóa trên
thế giới; đánh giá lại quan điểm phát triển
đô thị hóa của Việt Nam dưới các cấp độ
và chiều kích khác nhau; xem xét thực
trạng phát triển đô thị của Việt Nam từ
1990 đến nay, trong một số trường hợp có
sự so sánh với các bài học kinh nghiệm
của nước ngoài; đưa ra một vài gợi ý cho
sự phát triển bền vững đô thị-nông thôn.

LỜI DẪN
Công nghiệp hóa và đô thị hóa là một tiến
trình tất yếu đối với những nước nông
nghiệp nghèo muốn trở thành quốc gia
giàu mạnh trong thế kỷ XXI - thế kỷ của xã
Nguyễn Minh Hòa. Phó Giáo sư tiến sĩ.
Trường Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn
Thành phố Hồ Chí Minh.

hội đô thị. Đây được coi là một qui luật hợp
lý bởi thực tế cho thấy chưa có quốc gia
nào trở nên giàu có nếu chỉ thuần túy làm
nông nghiệp, nhưng mỗi quốc gia cần phải
tỉnh táo khi lựa chọn mô hình phát triển,
định hướng chiến lược đô thị hóa cho phù
hợp với bối cảnh kinh tế-xã hội của đất
nước, cũng như phù hợp với tâm thế của
dân tộc. Việt Nam đang đứng trước những
câu hỏi lớn là việc đô thị hóa theo chiều
rộng, thiên về tổ chức vật chất và không
gian như hiện nay sẽ dừng lại khi nào? Tỷ
lệ “tam nông” đến hết thế kỷ XXI này sẽ
còn lại là bao nhiêu? Mô hình phát triển đô
thị và nông thôn nào được cho là hợp lý
cho bối cảnh quốc gia và quốc tế, cho trình
độ phát triển và tránh được những rủi ro
không lường trước? Những thông tin dưới
đây có thể cần thiết cho các nhà nghiên
cứu và các nhà lập chính sách.
1. KINH NGHIỆM ĐÔ THỊ HÓA CỦA CÁC
NƯỚC TRÊN THẾ GIỚI VÀ TRONG KHU
VỰC TRONG MỐI QUAN HỆ ĐẾN NÔNG
NGHIỆP, NÔNG DÂN VÀ NÔNG THÔN
So với các nước châu Âu và Bắc Mỹ thì
tiến trình đô thị hóa ở các nước châu Á
diễn ra sau khoảng gần 300 năm, nước
sớm nhất là Nhật Bản vào khoảng năm
1853. Ở Trung Quốc mặc dù có sự xuất
hiện của “tô giới Anh Quốc” tại Thượng
Hải vào năm 1842 sau chiến tranh thuốc
phiện (còn gọi là chiến tranh nha phiến),

26

NGUYỄN MINH HÒA – TIẾN TRÌNH ĐÔ THỊ HÓA Ở VIỆT NAM…

nhưng đô thị hóa của Trung Quốc cũng chỉ
bắt đầu lan tỏa rộng ra ở một số thành phố
lớn như Bắc Kinh, Nam Kinh, và Thiên Tân
vào những năm 1920. Đến những năm
1960 đô thị hóa mới đến các nước và vùng
lãnh thổ công nghiệp hóa mới (NIC) như
Singapore, Hàn Quốc, Đài Loan, Hong
Kong và những năm 1970 mới đến các
nước ở khu vực Đông Nam Á như Thái
Lan, Philippines, Malaysia, trong đó có
phần lãnh thổ phía Nam của Việt Nam.
Còn đô thị hóa đúng nghĩa trên nền tảng
của công nghiệp hóa và hiện đại hóa của
Việt Nam chỉ thực sự bắt đầu vào năm
1990, năm 1986 chỉ mới là thay đổi nhận
thức và bắt đầu khởi động tiến trình.
Trong mối quan hệ với tam nông, chúng ta
thấy có 3 khuynh hướng phát triển sau đây
Bảng 1. Mức độ đô thị hóa của một số nước
trên thế giới, tính theo qui mô dân số đô thị
Stt Quốc gia, vùng lãnh thổ Tỷ lệ dân cư đô
thị %
1
2
3
4
5
6
7
8
9
10
11
12
13
14
15
16

Argentina
Úc
Bỉ
Đan Mạch
Israel
Iceland
Hàn Quốc
Tiểu vương quốc Ả rập
Lãnh thổ Macao
Hà Lan
Pháp
Quatar
Singapore
Lãnh thổ Đài Loan
Anh
Lãnh thổ Hồng Kông

86
85
98
97
91
91
91
97
100
90
95
91
100
78
90
100

Nguồn: World Population Date Sheet và các
tài liệu tham khảo khác, 2006)(1)

đã và đang diễn ra ở khu vực châu Á.
Thứ nhất, chỉ phát triển công nghiệp, dịch
vụ, thương mại mà không phát triển nông
nghiệp. Điển hình nhất ở châu Á là
Singapore, Hongkong, Macao,... Singapore
là quốc gia 100% sống nhờ dịch vụ như
giáo dục, du lịch, y tế, vui chơi giải trí,
phần thặng dư thu được sẽ mua thực
phẩm, rau, nước sạch, vật liệu xây dựng
từ bên ngoài. Việc phát triển quốc gia phi
nông nghiệp thực sự đã diễn ra như một
trào lưu mạnh mẽ ở các nước châu Âu,
nhất là Bắc Âu vào những năm 80 của thế
kỷ XX và hiện nay vẫn còn được duy trì.
Xu hướng này đang gia tăng mạnh mẽ ở
các nước châu Á (xem Bảng 1).
Thứ hai, thu hẹp dần nông nghiệp đến
mức thấp nhất thường là dưới 5%. Trong
số này phải kể đến một vài ví dụ điển hình
như Nhật Bản, Hàn Quốc, Brunei. Năm
1960 khi bắt đầu tiến trình đô thị hóa
nhanh dựa trên công nghiệp và dịch vụ,
Hàn Quốc còn hơn 60% người dân làm
nông nghiệp, đến 1990 số người làm nông
nghiệp chỉ còn dưới 10% tổng dân cư, sau
năm 2000 thì còn 5%, như vậy hơn 90%
đất canh tác nông nghiệp chuyển thành đất
đô thị và công nghiệp. Mặc dù Hàn Quốc
được coi là mẫu hình thành công nhất thế
giới về đô thị hóa và công nghiệp hóa,
nhưng việc để mất “tam nông” được coi là
bài học kinh nghiệm đau xót nhất và không
còn cơ hội sửa sai(2). Hầu hết các sản
phẩm nông nghiệp phải nhập khẩu từ Mỹ
và Trung Quốc từ gạo, thịt bò, trái cây, rau
quả, thậm chí cả kim chi cũng phải nhập từ
Trung Quốc. Rất may là thặng dư từ nền
công nghiệp và dịch vụ của họ thừa sức
trang trải cho nông nghiệp, nhưng hệ lụy

NGUYỄN MINH HÒA – TIẾN TRÌNH ĐÔ THỊ HÓA Ở VIỆT NAM…

của nó trên các khía cạnh văn hóa, xã hội
và tâm lý là rất lớn. Đã nhiều lần Hàn Quốc
cố gắng đầu tư khôi phục lại các làng nông
nghiệp mới, nhưng thất bại vì nông dân trở
thành thị dân thì dễ nhưng ngược lại thì
không thể, tương tự đất công nghiệp
không thể hoàn thổ trở lại đất canh tác do
bị chết bởi hóa chất, dầu mỡ,… thành phố
không thể quay trở lại nông thôn được.
“Việc mất trắng hoàn toàn nông thôn, nông
nghiệp và nông dân là hiện thực. Điều này
có thể đưa đến những hệ quả xấu về mặt
xã hội, nhất là sự tồn tại của nền văn hóa
bản địa khi mà cơ sở vật chất-xã hội để
cho nó tồn tại không còn nữa. Hơn nữa
việc mất nông nghiệp đã mang lại khó
khăn cho Hàn Quốc trong vấn đề “an ninh
lương thực” và khó cân đối lực lượng lao
động mỗi khi có biến động ở khu vực công
nghiệp và đô thị” (Nhiều tác giả, 2002, tr.
144-151).
Thứ ba, phát triển công nghiệp, dịch vụ
nhưng vẫn còn giữ lại một tỷ lệ nhất định
nông nghiệp như Thái Lan, Indonesia,
Philippinnes, Malaysia, Đài Loan, Campuchia,
Lào và Việt Nam. Tuy nhiên trong số này
thì Đài Loan được coi là mẫu hình thành
công nhất về kết hợp phát triển hài hòa
giữa đô thị và nông thôn. Cho đến nay Đài
Loan vẫn còn gần 30% tam nông, nhưng
điều đặc biệt là nông thôn Đài Loan rất
hiện đại và văn minh. Với một diện tích đất
không lớn, nhưng do biết khai thác tốt, sử
dụng công nghệ sinh học, kỹ thuật gieo
trồng hiện đại cho nên Đài Loan không chỉ
đảm bảo đủ lương thực cung ứng cho
bản thân mà còn xuất khẩu trái cây, hoa
tươi, gia cầm,… Ngược lại với Đài Loan,
Indonesia và Philippines vốn là nước nông

27

nghiệp, đặc biệt là Philippines được coi là
một trong những nơi xuất hiện lúa nước
sớm nhất, nơi có Viện Nghiên cứu Lúa
Quốc tế (IRI), nhưng hàng năm Philippines
phải nhập gần 1 triệu tấn gạo, còn
Indoniesia nhập 1,5 đến 1,7 triệu tấn gạo
từ Thái Lan và Việt Nam. Trong một nỗ lực
lớn, Tổng thống Aquino mới lên đã tập
trung đầu tư cho nông nghiệp ở vùng
Mindanao ở phía Nam của Philippines,
nhưng kết quả còn hạn chế vì Philippines
là quốc gia sống nhờ tiền làm thuê cho thế
giới với hàng triệu người đi xuất khẩu lao
động gửi tiền về đất nước. Nông nghiệp do
vậy, rất khó hồi sinh ở đất nước này.
2. ĐÔ THỊ HÓA Ở VIỆT NAM TRONG MỐI
QUAN HỆ TỚI TAM NÔNG
Việt Nam đang tiến hành đô thị hóa trên
một quy mô rất rộng lớn, và với một tốc độ
khá nhanh. Nếu năm 2000 cả nước có 630
điểm dân cư đô thị thì đến 2010 có 755 đô
thị, điều đó có nghĩa là mỗi tháng có một
đô thị mới xuất hiện. Năm 2000 tỷ lệ dân
cư đô thị toàn quốc là 22,3% thì năm
2010 là 31%, đây là giai đoạn có tốc độ
đô thị hóa được đẩy lên nhanh nhất sau
khi Hà Nội mở rộng (8/2008), tăng diện
tích từ 924km2 với 2,4 triệu dân lên
3.344km2 (tăng 4 lần) và 6,448 triệu dân
(tăng gấp 3 lần), trở thành thành phố
đứng thứ 17 trên thế giới. Đồng thời trong
giai đoạn 10 năm, chúng ta chứng kiến sự
mở rộng từng ngày về quy mô và dân số
của TPHCM, Đà Nẵng, Cần Thơ,… và sự
nâng cấp hàng loạt điểm dân cư đô thị từ
thị trấn lên thị xã, từ thị xã lên thành phố,
từ cấp 4, 3, lên cấp 2, 1. Một loạt thành
phố mới xuất hiện trên cơ sở nâng cấp
trung tâm cũ của khu vực hay trên cơ sở

28

NGUYỄN MINH HÒA – TIẾN TRÌNH ĐÔ THỊ HÓA Ở VIỆT NAM…

các khu công nghiệp và dịch vụ mới như
Dung Quất, Hạ Long, Bến Tre, Quảng Ngãi,
Cam Ranh, Vị Thanh… Nói một cách công
bằng, so với các nước xung quanh thì quá
trình đô thị hóa của chúng ta không phải
là quá nhanh, thậm chí chậm hơn một số
nước, nhưng so giai đoạn hiện nay với với
toàn bộ tiến trình phát triển của chính
chúng ta thì rõ ràng từ 1990 trở lại đây tốc
độ đô thị hóa được coi là nhanh nhất và có
qui mô lớn nhất từ trước tới nay (Xem
Bảng 2).
Trước hiện tượng đô thị hóa nhanh như
vậy, chúng ta rút ra được những điều gì từ
quan điểm tam nông? Ở Việt Nam, nhiều
người cho rằng đô thị hóa là quá trình
chuyển đổi chức năng “tam nông”, chuyển
từ người nông dân sang thị dân, từ làng xã
nông nghiệp sang thành phố, làm gia tăng
số lượng thành phố trong một quốc gia,
làm gia tăng dân số và diện tích ở các
thành phố,… đó là đô thị hóa theo chiều
rộng (hay còn gọi là đô thị hóa thô), thiên
về qui mô và tổ chức vật chất. Hiểu như
Bảng 2. Tỷ lệ đô thị hóa của một số nước
Đông Nam Á theo tỷ lệ phần trăm dân số đô
thị trên tổng dân số quốc gia(3)
Năm

1950

1975

2.000

2010

Brunei

26,8

62,0

72,2

78,9

Indonesia

12,4

19,4

41,0

50,9

Malaysia

20,4

37,7

57,4

63,8

Philippines

27,1

35,6

58,6

60,1

Thái Lan

10,5

25,1

37,0

44,0

11,0

21,5

23,5

31,0

Quốc gia

(4)

Việt Nam

Nguồn: Urbanization in Assia: An Overview.
Graeme Hugo. University of Adelaide.
Australia. 2010.

thế không sai, nhưng chưa đủ, có thể đưa
đến những hệ lụy lâu dài.
2.1. Tác động xấu đến an ninh lương thực
quốc gia khi mà diện tích đất nông nghiệp
cứ giảm dần từng năm
Hiện nay quá trình đô thị hóa theo chiều
rộng của Việt Nam diễn ra quá nhanh với
qui mô ngày càng lớn. Theo kế hoạch sẽ
có 123 thành phố, thị trấn tiếp tục được
nâng bậc. Nếu vậy thì sẽ diễn ra 2 điều
sau đây.
Một là, diện tích đất nông nghiệp bị sáp
nhập vào đô thị trở thành đất phi nông
nghiệp sẽ vô cùng lớn. Đây là hình thái
phát triển giọt dầu loang hay nói như nhà
xã hội học Đỗ Thái Đồng là trung tâm “liếm
dần ra ngoại vi” thâu tóm dần ngoại vi.
Hai là, số lượng nông dân trở thành thị dân
là rất nhiều, có thể là hàng triệu người.
Những người nông dân này “bị” trở thành
thị dân sau một quyết định hành chính và
cũng là bắt đầu cuộc sống bấp bênh.
Đô thị hóa tự phát đồng nghĩa với việc
đất đai nông nghiệp bị mất đi, theo thống
kê của Bộ Tài nguyên và Môi trường thì
sau 10 năm (2000-2010) đất trồng lúa
giảm mất 270.000ha. Tính trung bình mỗi
năm, theo Lê Văn Bảnh cho hay, nước ta
mất khoảng 70.000ha đất nông nghiệp
cho công nghiệp và các loại dịch vụ mà
hầu hết đều thuộc loại “bờ xôi, ruộng mật”.
Nếu kể cả diện tích đất nông nghiệp
chuyển đổi mục đích sang cho các sân golf,
khu nghỉ mát, trang trại tư nhân, thì diện
tích còn lớn hơn thế rất nhiều. Đồng bằng
sông Cửu Long là vựa lúa lớn nhất của cả
nước, với hơn 4 triệu ha đất nông nghiệp,
mỗi năm cung cấp hơn 2,7 triệu tấn gạo
cho nội địa và xuất khẩu. Nhưng từ năm

NGUYỄN MINH HÒA – TIẾN TRÌNH ĐÔ THỊ HÓA Ở VIỆT NAM…

2000 trở về đây đang có xu hướng thu hẹp
hoạt động nông nghiệp lại. Các tỉnh thuộc
khu vực Đồng bằng Sông Cửu Long phát
triển các khu công nghiệp một cách thiếu
tính toán. Hầu như tỉnh nào cũng mở các
khu chế xuất, khu công nghiệp, cảng biển,
sân bay cho dù rất nhiều khu công nghiệp
chỉ chiếm đất nông nghiệp rồi để đó mà
không có nhà đầu tư. Đến năm 2000 trên
40 khu công nghiệp đã ra đời ở Đồng bằng
sông Cửu Long với tổng diện tích 10.500ha
(hiện nay mới chỉ lấp được 1/3 diện tích), và
trong 4 năm tới nữa ít nhất 40.000ha đất
nông nghiệp tiếp tục để dành cho khu công
nghiệp. Cả vùng Đồng bằng sông Cửu
Long có tới 123 sân golf được quy hoạch
với tổng diện tích đất nông nghiệp bị
chuyển đổi là 15.200 ha, trong đó riêng
Long An với 3 sân golf đã lấy đi 720ha đất
nông nghiệp. Long An cũng dự kiến đến
năm 2020 chuyển 30.000ha đất nông
nghiệp sang đất công nghiệp. Ngoài đất
nông nghiệp bị chuyển đổi thành đất công
nghiệp, đô thị ra thì một số lượng đất trồng
lúa rất lớn được chuyển sang để đào ao
nuôi cá, tôm,… Nếu tính qui mô thì sự
chuyển đổi này chưa phải là quá cao,
nhưng điều đáng lo ngại là mức độ sẽ gia
tăng nhanh, nhất là các tỉnh không có quan
điểm “quy hoạch toàn vùng và cả nước”
mà mạnh ai nấy phát triển cho nên đến
một lúc nào đó đất sản xuất nông nghiệp
sẽ bị giảm đi đáng kể, trong khi dân số của
Việt Nam vẫn tăng khá cao, nếu các bước
đi không cẩn trọng thì an ninh lương thực
sẽ bị đe dọa (Nguyễn Minh Hòa, 2012, tr.
414).
Các cuộc khủng hoảng tài chính (1997) và
khủng hoảng kinh tế thế giới (2008 đến
nay) đã cho thấy nông nghiệp không mang

29

lại sự giàu có đột biến nhưng mang lại sự
ổn định về đời sống, sự bình an cho xã hội.
Người ta có thể không có xe hơi, tủ lạnh,
nhưng nếu thiếu lương thực, thực phẩm sẽ
rơi vào rối loạn, do vậy mà vấn đề bảo
đảm lương thực được gọi là an ninh lương
thực (food security) chứ không gọi an toàn
lương thực. Tình hình an ninh lương thực
sẽ trở nên trầm trọng hơn bởi biến đổi khí
hậu. Theo kịch bản, nếu nước biển dâng
từ 0,7-1m thì toàn bộ Đồng bằng sông Cửu
Long và 87% diện tích của TPHCM bị ngập
sâu dưới biển, như thế vùng lúa lớn nhất
của Việt Nam không còn tồn tại nữa. Thực
sự người ta chưa thể hình dung ra cuộc
sống vào năm 2030 sẽ như thế nào nếu
mọi dự báo trở thành hiện thực, và chúng
ta không sớm có cách bảo vệ vùng nông
nghiệp.
2.2. An ninh, an toàn của xã hội bị đe dọa
Một khi đất nông nghiệp bị giảm thì vấn đề
không đơn giản là năng suất lúa bị giảm
sút mà nảy sinh vấn đề nghiêm trọng khác
là an ninh xã hội và an toàn trong đời sống
bị đe dọa. Điều gì xảy ra khi mà số lượng
lớn người đang làm nông nghiệp bị mất
đất nhưng không chuyển đổi được nghề
nghiệp, khi một cơ sở hạ tầng kỹ thuật và
cơ sở hạ tầng xã hội vốn chỉ phục vụ chủ
yếu cho nông nghiệp nay không chuyển
đổi kịp công năng sang phục vụ cho xã hội
công nghiệp đô thị hình thành quá nhanh
chóng. Trong khi mà các trường dạy nghề,
các nơi có thể chứa được lực lượng lao
động “phi nông nghiệp” còn hạn chế, phát
triển chậm chạp (thành thị, khu công
nghiệp, cơ sở dịch vụ…) thì biến đổi xã hội
quá nhanh sẽ khó lòng tránh khỏi những đổ
vỡ xã hội. Trong đề án “Quy hoạch và xây
dựng vùng Đồng bằng sông Cửu Long” của

Tài liệu cùng danh mục Quy hoạch - Đô thị

Bài giảng Phương pháp lập quy chế quản lý kiến trúc đô thị - TS.KTS. Lê Trọng Bình

Bài giảng Phương pháp lập quy chế quản lý kiến trúc đô thị do TS.KTS. Lê Trọng Bình biên soạn giúp bạn xác định nhu cầu quản lý kiến trúc, đối tượng quản lý kiến trúc, quy chế KLKT. Tài liệu hữu ích với các bạn chuyên ngành Quản lý đô thị và những ngành có liên quan, mời các bạn tham khảo.


Quy hoạch, quản lý nguồn nước( chương 3)

Phân tích kinh tế dự án nhằm mục đích tránh được sự đầu tư không hiệu quả và lãng phí vào các dự án xây dựng. Đây là điều đặc biệt quan trọng trong những trường hợp mà tiền vốn để tài trợ cho dự án mới đang bí thiếu hoặc phải vay vốn nước ngoài.


CÁC ĐÔ THỊ LỚN CỦA NƯỚC TA VỀ HỒI HAI THẾ LỶ 17 - 18

Các nhà buôn và các giáo sĩ Tây phương vào nước ta trước hết đều để chân đến các kinh đô, các thị trấn và hải cảng lớn ở phía Bắc hoặc ở phía Nam. Các giáo sĩ lưu lại để truyền giáo, và các nhà buôn ngoại quốc mở cửa hàng cũng đều ở các đô thị lớn. Cho đến các nhà ngoại giao, các sứ thần đi giao thiệp về các việc trọng đại, cũng phải đến các kinh đô, nơi vua chúa lập triều đình và đặt các cơ quan chính trị và hành chính. Vì thế...


Bài giảng về Lý thuyết hành vi doanh nghiệp

Công nghệ sản xuất và hàm sản xuất Sản xuất với một đầu vào biến đổi Sản xuất với hai đầu vào biến đổi.Khái niệm: biểu diễn mối quan hệ kỹ thuật sản lượng hàng hóa, dịch vụ (Q) được sản xuất ra từ các tập hợp đầu vào khác nhau với một trình độ công nghệ nhất định Dạng tổng quát của hàm sản xuất Q=f(X1, X2,..,Xn) – Q=f(L,K) Hàm sản xuất Cobb-Douglas Q= A.Ka.Lb, Trong đó : 0 ...


Fat City: Questioning the Relationship Between Urban Sprawl and Obesity

Eco-effi ciency basically means “doing more with less”. It is a management philosophy that encourages municipalities, communities and businesses to seek out environmental improvements that generate parallel economic benefi ts. 1 Social inclusiveness refers to treating all people in a city equally in their access to work and services, such as public transport and health care. “Inclusive” generally refers to planning and decision-making processes that include a broad range of people from across a city, ranging from experts to ordinary residents, with the aim of considering their inputs and reaching mutual agreement. ...


A Companion to Urban Economics - Arnott and McMillen - Chapter 14

C H A P T E R FOURTEEN Housing Price Indexes 14.1 INTRODUCTION: WHY ARE ACCURATE HOUSING PRICE INDEXES IMPORTANT? The value of owner-occupied housing accounts for upwards of one-third of total household net wealth in the United States.


Nghiên cứu khoa học: Đề xuất giải pháp quản lý khu đô thị Lideco – thị trấn Trạm Trôi – huyện Hoài Đức– Hà Nội

Mục tiêu chính của đề tài là: Tìm hiểu thực trạng những vấn đề còn tồn tại trong khu đô thị mới LIDECO, tìm hiểu, lựa chọn các kinh nghiệm, các mô hình thực tiễn có khả năng áp dụng hiệu quả cho khu đô thị sinh thái LIDECO, đề xuất giải pháp quản lí nhằm cải thiện và nâng cao chất lượng của khu đô thị LIDECO


Hướng dẫn quốc tế về quy hoạch đô thị và vùng lãnh thổ

Tài liệu Hướng dẫn quốc tế về quy hoạch đô thị và vùng lãnh thổ bao gồm những nội dung về chính sách và quản trị đô thị, quy hoạch đô thị và vùng lãnh thổ hướng tới phát triển bền vững, các cấu phần trong quy hoạch đô thị và vùng lãnh thổ và một số nội dung khác.


Phát triển đô thị bền vững

Trên thực tế, khái niệm “phát triển đô thị bền vững” rất đa dạng. Về quản lý hành chính đô thị, người ta nhấn mạnh đến mối quan hệ giữa cơ quan công quyền và người dân, về môi trường thì nhấn mạnh đến thái độ ứng xử của thế hệ hiện tại trong việc khai thác tài nguyên để dành lại cho các thế hệ mai sau. Chưa kể mỗi quốc gia tùy theo từng đặc điểm chính trị, kinh tế, văn hóa và xã hội ở mỗi giai đoạn lại đưa ra những định nghĩa cũng như các......


giáo trình quy hoạch sử dụng đất đai phần 5

Tham khảo tài liệu 'giáo trình quy hoạch sử dụng đất đai phần 5', kinh tế - quản lý, quy hoạch - đô thị phục vụ nhu cầu học tập, nghiên cứu và làm việc hiệu quả


Tài liệu mới download

Từ khóa được quan tâm

Có thể bạn quan tâm

Bộ sưu tập

Danh mục tài liệu