Tìm kiếm tài liệu miễn phí

Ebook Lời đồn thổi, hãy bỏ ngoài tai: Phần 2 - NXB Lao động

Phần 2 ebook gồm các nội dung: Ăn hải sản thì không uống bia, nước lèo có thể trợ giúp tiêu hóa, tổ yến có thể dưỡng thai tốt, ăn gì bổ nấy, thực phẩm thiên nhiên không đồng nghĩa với tuyệt đối an toàn,... Mời các bạn cùng tham khảo chi tiết nội dung tài liệu.



Đánh giá tài liệu

0 Bạn chưa đánh giá, hãy đánh giá cho tài liệu này


  • 5 - Rất hữu ích 0

  • 4 - Tốt 0

  • 3 - Trung bình 0

  • 2 - Tạm chấp nhận 0

  • 1 - Không hữu ích 0

Mô tả

Ăn hải sản thì không uống bia?
Ăn hải sản và uống bia quả thực sẽ làm tăng nguy cơ mắc bệnh gout, nhưng so với việc uống
rượu và ăn thịt hàng ngày, nguy cơ này cũng không hề lớn hơn.
Mùa hè, những cốc bia mát lạnh cùng với các món hải sản tươi ngon luôn hấp dẫn nhiều
người. Tuy nhiên, chắc hẳn bạn từng nghe người ta đồn: Ăn hải sản uống bia sẽ dẫn đến bệnh
gout!
Ý kiến này có rất nhiều ví dụ thực tế chứng minh: nhiều người sau khi ăn hải sản và uống bia
xong là bệnh gout phát tác. Khi đi bệnh viện chẩn đoán, bác sỹ sẽ luôn dặn dò: Trong hải sản
chứa lượng lớn chất purine,[34] sau quá trình trao đổi chất, purine sẽ chuyển hóa thành acid
uric, acid uric quá nhiều sẽ dẫn đến gout, cho nên nhất định phải ăn ít hải sản, đặc biệt không
được vừa ăn hải sản vừa uống bia. Bởi vậy, sự cấm kỵ kết hợp ăn uống này được hầu hết mọi
người đều biết đến.
Xã hội hiện nay lan truyền rất nhiều điều cấm kỵ kết hợp trong ăn uống, phần lớn đều là
những cấm kỵ không hợp lý và không đáng tin cậy. Tuy nhiên, việc cấm kỵ ăn hải sản với uống
bia này không giống với những điều cấm kỵ khác, bởi nó không hẳn là không đúng, chỉ có điều
nó chưa nói lên hết vấn đề. Purine quả thực sẽ chuyển hóa thành acid uric, việc tích lũy acid
uric nhiều sẽ dẫn đến gout, và trong hải sản thực tế cũng chứa nhiều purine. Nhưng purine tồn
tại phổ biến trong nhiều thực phẩm, không phải chỉ riêng hải sản mới có, đặc biệt nội tạng
động vật có hàm lượng purine rất cao. Một vài thực phẩm có nguồn gốc từ thực vật, ví dụ như
các sản phẩm chế biến từ đậu cũng chứa lượng purine nhất định. Đối với bệnh nhân gout, ăn
bất cứ thực phẩm nào có hàm lượng purine cao đều có thể dẫn đến phát bệnh.
Còn nguyên nhân “ăn hải sản không được uống bia”, cách giải thích thường thấy nhất là
trong bia có chứa vitamin B1, trong khi vitamin B1giúp purine phân hủy và chuyển hóa thành
acid uric. Ý kiến này hoàn toàn không hợp lý. Mặc dù men được sử dụng trong quá trình sản
xuất bia có chứa lượng lớn vitamin B1, nhưng lượng men này rất nhỏ, cho nên hàm lượng
vitamin B1 trong bia cũng rất nhỏ, hoặc không đáng kể. Hơn nữa việc hấp thụ vitamin B1 còn
chịu trở ngại của cồn. Đồng thời, việc purine chuyển hóa thành acid uric là sự trao đổi chất
bình thường, chứ hoàn toàn không phải không dung nạp vitamin B1 là có thể tránh được quá
trình ấy.
Ngoài ra còn có một giải thích khác cho rằng, trong quá trình trao đổi chất trong cơ thể, cồn
trong bia sẽ cạnh tranh với acid uric khi bài tiết, gây ảnh hưởng đến sự bài tiết acid uric. Ý kiến
này có tính hợp lý nhất định. Nhưng sử dụng bất cứ thực phẩm nào có hàm lượng purine cao
rồi uống bia, về mặt lý luận đều sẽ dẫn đến hậu quả như vậy. Cồn vốn là nhân tố quan trọng làm
tăng nguy hiểm mắc bệnh gout, nó không có liên quan gì đến việc có ăn cùng hải sản hay
không.
Đối với bệnh nhân gout, uống bia và ăn hải sản (hoặc các loại thịt và nội tạng động vật), đều
có thể khiến bệnh tình trầm trọng hơn. Năm 2004, trên tạp chí Y học của Anh “The New
England Journal of Medicine” đã đăng tải một nghiên cứu như sau: các nhà nghiên cứu đã tiến
hành theo dõi mấy chục nghìn người khoảng thời gian 12 năm, trong khoảng thời gian này họ
phát hiện được mấy trăm ca bệnh gout. Các nhà nghiên cứu căn cứ theo lượng thịt hoặc hải sản
trong bữa ăn hàng ngày của những người được nghiên cứ để chia họ thành 5 nhóm đều nhau,
sau khi so sánh thói quen ăn uống, các nhà nghiên cứu đã phát hiện tỷ lệ mắc bệnh gout của
nhóm ăn nhiều thịt hoặc hải sản nhất cao hơn khoảng 50% so với nhóm ăn ít nhất. Đối với
người khỏe mạnh, tỷ lệ mắc bệnh gout cũng không được xem là cao. Ảnh hưởng của việc ăn thịt
hoặc hải sản đối với bệnh gout về cơ bản giống như ảnh hưởng của các loại thịt đỏ (thịt lợn,
thịt bò…) đối với nguy cơ mắc một vài bệnh ung thư nào đó – Ảnh hưởng của việc uống rượu
cũng tương tự như vậy.
Vậy thì, khi ăn hải sản rốt cuộc được uống bia không? Đối với những người đã mắc bệnh gout

thì ăn bất kỳ thực phẩm nào chứa lượng purine cao đều không nên, hải sản chỉ là một trong số
đó (thậm chí hải sản không phải là thực phẩm chứa lượng purine cao nhất); Ngoài ra, những
người này cũng nên tránh bất kỳ đồ uống có cồn, và tất nhiên bia cũng chỉ là một trong số đó.
Đối với người khỏe mạnh, có nên ăn hải sản kèm bia hay không phụ thuộc hoàn toàn vào sở
thích ăn uống với tình trạng sức khỏe của bản thân người đó: Nếu muốn “tuyệt đối an toàn” thì
tốt nhất không nên ăn nội tạng động vật có hàm lượng purine cao hơn hải sản hay các loại thịt
có hàm lượng purine tương đương với hải sản; Còn việc uống rượu, vốn đã không phải là một
phương thức sinh hoạt lành mạnh, và điều này không có liên quan đến việc ăn hải sản hay
không – Ngoài làm tăng nguy cơ mắc bệnh gout, nó còn rất nhiều ảnh hưởng không tốt khác.
Ăn hải sản và uống bia quả thực sẽ làm tăng nguy cơ mắc bệnh gout, nhưng so với việc uống
rượu và ăn thịt hàng ngày, nguy cơ ấy cũng chẳng hề lớn hơn.

Nước lèo[35] có thể trợ giúp tiêu hóa?
Nếu thích uống, “thích” chính là lý do tốt nhất. Còn nếu không thích mà cố trau truất một vài
“thuật ngữ khoa học” để “giải thích khoa học” cho nó, thì chẳng khác nào chữa lợn lành thành
lợn què.
Ở những khu vực ăn nhiều thức ăn chế biến từ bột mỳ, đặc biệt là phía Bắc Trung Quốc, nhiều
người đã nghe đến câu “nước lèo tiêu hóa tinh bột”. Giống như nhiều câu nói dân gian truyền
miệng khác, câu truyền này cũng có rất nhiều “ví dụ chứng minh” sống động. Mặc dù thời đại,
bối cảnh, nhân vật không giống nhau, nhưng tình tiết về cơ bản đều như nhau: Một người ăn
mỳ trong một quán mì, nhưng không uống nước lèo của nó mà đi ra, quán ăn đã giữ lại bát
nước lèo đó. Một thời gian sau – có thể là vài giờ đồng hồ cho đến vài ngày, người ăn mỳ quay
lại quán ăn trong trạng thái đau bụng dữ dội, người của quán ăn đó bưng ra bát nước lèo đã
được giữ lại đó, sau khi bệnh nhân uống vào, lập tức không còn đau bụng nữa và vấn đề được
giải quyết, quán ăn giải thích rằng đây là bát nước lèo lúc trước, phải dùng nó để “tiêu hóa tinh
bột”…
Đó vốn là câu chuyện dân gian chỉ kể cho vui, nhưng thực tế lại có người tưởng thật, có
“chuyên gia” còn dựa vào điều này để đưa ra “giải thích khoa học”, rằng “kết tinh trí tuệ của
nhân dân” này phù hợp với tri thức khoa học. Những “nguyên lý khoa học” được “chuyên gia”
đó đưa ra đại khái có thể tổng kết thành ba điều: Một là thành phần trong nước lèo “có tác
dụng trợ giúp tiêu hóa” ví dụ như dextrin[36]…; Hai là chất xúc tác “có tác dụng tiêu hóa” trong
mỳ được hòa tan vào trong nước lèo; Ba là các loại vitamin B có trong bột mỳ cũng được hòa
tan vào trong đó, ngoài ra “chuyên gia” này còn đưa ra những tỷ lệ cụ thể. Bởi vậy, nước lèo trở
nên có tác dụng “trợ giúp tiêu hóa” rất tốt.
Cách giải thích này đã sử dụng đến những thuật ngữ khoa học, và cũng mang đầy “mùi vị
khoa học”, vì thế nó được tuyên truyền rộng rãi trên mạng. Tuy nhiên, cho dù “lùi vạn bước” để
tiếp nhận “đạo lý khoa học” này, thì nó vẫn chưa thể giải thích được nước lèo vì sao lại tiêu hóa
được tinh bột. Trong câu chuyện trên, “nước lèo” là chỉ một xoong nước dùng nấu mỳ, trong
khi người trong câu chuyện bắt buộc phải quay trở lại để uống bát nước lèo đó. Thời điểm xảy
ra câu chuyện vẫn chưa có tủ lạnh, vậy nước lèo để trong thời gian dài như thế liệu có bị biến
chất hay không. Trong khi quán ăn đó nhất định phải giữ lại bát nước lèo ấy, bởi họ tin chắc
rằng bát nước lèo khác không thể “tiêu hóa” bát mỳ đó, cho nên nhất định phải suy xét đến
tình hình xấu nhất cho người tiêu dùng. Nhưng vấn đề là, nếu căn cứ theo giải thích của
“chuyên gia”, bất luận nấu nồi mỳ nào, những chất hòa tan vào trong nước đều là loại chất xúc
tác trợ giúp cho tiêu hóa như dextrin, thế thì không có lý do gì lại phải dùng bát nước lèo có thể
đã biến chất kia cả. Nếu vậy thì cũng không có cái gọi là “nước lèo”, chỉ cần “nước mỳ” là được.
Còn nữa, ở phía trên tôi có dùng một cụm từ rất trau chuốt, đó là “cho dù lùi một vạn bước”,
có nghĩa là: Bản thân lời giải thích này của “chuyên gia” cũng không có cơ sở.
Trước tiên hãy nói đến dextrin. Nó là sản phẩm thu được sau khi thủy phân không hoàn toàn
tinh bột có trong bột mỳ, từ phân tử rất lớn biến thành phân tử nhỏ hơn. Trong công nghiệp

thực phẩm, người ta dùng tinh bột để sản xuất dextrin. Nhưng việc sản xuất này thường cần
phải có sự tham gia của enzyme amylase. Nếu đơn thuần chỉ dùng nhiệt độ cao để sản xuất
dextrin, thì cần phải được tiến hành ở nơi khô ráo và nhiệt độ rất cao, ví dụ như quay hay
nướng. Vì vậy, dù trong quá trình nấu mỳ có thể sản sinh dextrin, thì hàm lượng của nó cũng
rất thấp. Quan trọng hơn là, dextrin chỉ là sản phẩm của quá trình biến phân tử tinh bột thành
nhỏ hơn để việc tiêu hóa bản thân nó trở nên dễ dàng hơn mà thôi, chứ nó không có khả năng
tiêu hóa tinh bột khác – ngay cả là khả năng trợ giúp.
Tiếp theo đến enzyme tiêu hóa. Muốn giải quyết vấn đề “thức ăn giàu tinh bột” không được
tiêu hóa tốt, enzyme tiêu hóa cần thiết chính là amylase. Tác dụng của enzyme amylase là đem
tinh bột phân tử lớn phân chia thành những đoạn nhỏ hơn, cho đến khi thành phân tử đường
đơn (monosaccarit), từ đó được cơ thể con người hấp thụ. Trong bột mỳ không hề có chứa
enzyme này, khi sợi mỳ được đưa vào khoang miệng mới bắt đầu quá trình tiêu hóa – Trong
khoang miệng có hàm chứa enzyme amylase do nước bọt tiết ra. Thông thường, enzyme ở
nhiệt độ cao sẽ mất đi hoạt tính. Trong nước sôi nấu mỳ cho dù có enzyme tiêu hóa cũng ít khả
năng có thể giữ được hoạt tính của nó. Mặc dù trong công nghiệp, có một vài enzyme amylase
được sản xuất từ vi khuẩn có thể vượt qua thử thách của nước sôi, nhưng những enzyme như
vậy nói chung không có cơ hội tồn tại ở bột mỳ. Dù có thể tồn tại, thì không cần phải đợi đến
khi ăn vào trong bụng, mà ngay khi ở trong xoong chúng đã hoạt động rồi. Chúng không thể
hòa quyện với bột mỳ rồi cùng hòa tan trong nước – Trong sợi mỳ còn có nhiều tinh bột khác,
và nếu vậy “mỳ sẽ không còn là mỳ” nữa, mà có thể sẽ biến thành một xoong hồ dán.
Còn đối với các vitamin B có trong bột mỳ, đây quả thực là loại vitamin tan trong nước, và
trong quá trình đun nấu, rất có thể có một vài vitamin B sẽ tan vào trong nước nấu mỳ. Nhưng
có điều tác dụng sinh lý của những vitamin này hoàn toàn không có tác dụng trợ giúp tiêu hóa
– Mặc dù có người nói thiếu vitamin sẽ dẫn đến chức năng sinh lý không bình thường, từ đó
ảnh hưởng đến tiêu hóa. Nhưng nói ví von một chút, thì nó gần giống với việc sau khi bị cảm
nắng mới đi oán trách việc thải ra quá nhiều carbon khiến nhiệt độ của trái đất tăng lên. Hơn
nữa, cho dù những vitamin đó hòa tan vào trong nước, thì một bát nước lèo cũng chỉ là một
phần nhỏ của cả xoong nước, vì thế hàm lượng vitamin chứa trong đó cũng chỉ là một lượng
rất nhỏ mà thôi.
Cho nên, phải nói thực, những “lý luận khoa học” về “nước lèo tiêu hóa tinh bột” mà “chuyên
gia” trên đưa ra thực sự chỉ là sự gán ghép miễn cưỡng. Đương nhiên, bản thân nước lèo cũng
không phải không tốt, so với nước lọc đun sôi, nó còn chứa một vài tinh bột, thậm chí là một ít
vitamin. Ăn mỳ, uống một chút nước lèo ít nhiều cũng được coi là tiết kiệm lương thực. Nếu
thích uống, “thích” chính là lý do tốt nhất để uống. Còn nếu không thích mà cố gán ghép một
vài “thuật ngữ khoa học” để “giải thích khoa học” cho nó, thì chẳng khác nào chữa lợn lành
thành lợn què.

Tổ yến có thể dưỡng thai tốt?
Bất cứ thành phần dinh dưỡng nào mà mọi người tìm thấy trong tổ yến đều có thể có được
từ những thực phẩm phổ thông khác, thậm chí còn tốt hơn.
Trung Quốc tồn tại truyền thống dưỡng thai, trong dân gian lưu truyền đủ các loại “bài thuốc
dưỡng thai”. Trong đó ăn tổ yến có lẽ được xem là bài thuốc được mọi người kỳ vọng nhất. Các
nữ minh tinh khi mang thai, cũng thường xuyên nhắc đến việc họ ăn tổ yến để dưỡng thai. Vậy,
tổ yến có thực sự bảo vệ được thai nhi?
Về mặt Y học hiện đại, ý nghĩa của việc bảo vệ thai nhi là đề phòng sảy thai tự nhiên.[37] Theo
thống kê, phần lớn các ca sảy thai tự nhiên xảy ra ở 13 tuần đầu khi mang thai. Về mặt sinh lý
học, người ta chưa thể giải thích rõ được vì sao lại xảy ra hiện tượng đó. Trong phần lớn các ca
sảy thai tự nhiên đều có liên quan đến vấn đề nhiễm sắc thể của thai nhi có điều khác thường.
Nhiễm sắc thể là vật truyền tải vật chất di truyền, nhiễm sắc thể khác thường cho thấy thai nhi
có sự thiếu sót về gen. Sự thiếu sót này một khi đã xảy ra, thì không thể thông qua việc ăn uống
của người mẹ mà thay đổi được. Nói chính xác, đối với những ca sảy thai tự nhiên do nhiễm
sắc thể khác thường (Đây là nguyên nhân thường gặp nhất của sảy thai tự nhiên) hiện nay vẫn
chữa có biện pháp hữu hiệu nào để phòng ngừa, cho nên ăn tổ yến cũng không đem lại tác
dụng.
Những nguyên nhân thường thấy khác liên quan đến sảy thai tự nhiên còn có nội tiết tố, cảm
cúm, hút thuốc, tác dụng phụ của thuốc, uống cà phê quá mức, bức xạ, tiếp xúc với những vật
hay chất độc hại…, sản phụ lớn tuổi và bị tổn thương tâm lý lớn cũng có nguy cơ sảy thai tự
nhiên cao. Việc những nhân tố này tại sao lại làm tăng nguy cơ sảy thai vẫn chưa có bằng
chứng rõ ràng. Tuy nhiên, ăn tổ yến không hề làm giảm đi sự ảnh hưởng của những nhân tố
này, cũng không tạo ra tác dụng bảo vệ thai nhi đối với những ca sảy sai do những nhân tố này
gây ra.
Chế độ dinh dưỡng của người mẹ không tốt cũng sẽ làm tăng nguy cơ sảy thai. Rất nhiều
người cũng sử dụng tổ yến vì coi nó là “sản phẩm dinh dưỡng cao cấp”. Tuy nhiên về cơ bản
không thể kết luận những người ăn tổ yến không thể có dinh dưỡng tốt, mà từ góc độ dinh
dưỡng học cho thấy, tổ yến thực sự không có ưu điểm gì đáng nói. Bất cứ thành phần dinh
dưỡng nào mà mọi người tìm thấy trong tổ yến, đều có thể có được từ những thực phẩm phổ
thông khác, thậm chí còn tốt hơn. Ví dụ như chất protein, chất lượng protein trong tổ yến
không tốt bằng trứng gà và sữa bò. Đương nhiên, những người tin tưởng tổ yến có “dinh dưỡng
siêu cấp” sẽ luôn tin tưởng rằng trong tổ yến có chứa những “thành phần thần kỳ” mà khoa học
hiện đại chưa phát hiện ra – Nhưng điều này chẳng khác gì việc chúng ta “tin” trên Hoa quả
sơn có Tôn Ngộ Không, chỉ có điều cần nói ở đây là khả năng về mặt logic.
Đối với những cặp vợ chồng trẻ, việc mang thai một sinh linh thực sự là một việc lớn trong
cuộc đời, họ luôn sẵn lòng làm bất cứ việc gì “có thể có ích” để đảm bảo cho sự chào đời của
đứa bé. Nhưng việc ăn tổ yến, chẳng qua cũng chỉ dùng tiền để đổi lấy một chút yên tâm về mặt
tâm lý mà thôi. Nếu biết thật ra tổ yến không có tác dụng dưỡng thai, thì chắc chắn họ hoàn
toàn có thể dùng tiền vào những việc khác có ý nghĩa hơn cho đứa trẻ. và cảm giác yên tâm
cũng sẽ có như khi ăn tổ yến.
Theo chỉ dẫn của khoa học hiện đại, để bảo vệ thai nhi, phụ nữ mang thai cần chú ý những
điều sau: Tránh những vận động có tính đối kháng, nhưng phải duy trì vận động cơ thể hàng
ngày với lượng vừa đủ; Ăn uống cân đối để có sức khỏe tốt; Duy trì trạng thái vui vẻ; Duy trì
cân nặng hợp lý; Bổ sung acid folic; Không hút thuốc; Trước khi sử dụng bất cứ loại thốc nào
cần tham khảo ý kiến của bác sỹ…

Ăn gì bổ nấy ư?
Một trong những lời quảng cáo quen thuộc trong rất nhiều quảng cáo về thực phẩm bảo vệ
sức khỏe và thực phẩm chức năng là: chất gì đó trong cơ thể rất quan trọng nên chúng ta cần
phải bổ sung ngay – Đó đều là những lời quảng cáo hoàn toàn “lừa gạt”.
Cơ thể chúng ta cần rất nhiều thành phần dinh dưỡng, nếu thiếu đi một hay nhiều thành
phần dinh dưỡng sẽ ảnh hưởng đến sự vận hành bình thường của cơ thể. Lúc này, chúng ta cần
phải bổ sung ngay những thành phần tương ứng, việc “thiếu cái gì” thì “bổ sung nấy” cũng là
một điều đương nhiên. Nhưng nhiều người đã diễn dịch thêm điều này thành “ăn gì thì bổ
nấy”. Mặc dù điều này đúng trong nhiều trường hợp, ví dụ như khoáng chất và vitamin, khi
thiếu thì phải ăn, ăn thì mới “bổ sung” được. Nhưng cũng có rất nhiều thực phẩm, quan hệ giữa
“ăn” và “bổ sung” khá phức tạp. Ở đây, chúng tôi đưa ra hai ví dụ để thể hiện điều này.
Cholesterol
Trong cơ thể chúng ta, cholesterol có tác dụng rất quan trọng. Nó là thành phần cấu tạo quan
trọng của màng tế bào, còn là chất dùng để sản xuất dịch mật và một số nội tiết tố, vitamin.
Một trong những lời quảng cáo quen thuộc về thực phẩm bảo vệ sức khỏe và thực phẩm chức
năng là: chất gì đó trong cơ thể rất quan trọng nên chúng ta cần phải bổ sung ngay chất đó –
Đây là những lời quảng cáo hoàn toàn “lừa gạt”. Ví dụ như cholesterol, không những không cần
bổ sung, mà cần phải hạn chế ăn vào!
Cholesterol là một chất mềm, màu vàng nhạt, bóng như sáp và không tan trong nước. Nó có
thể được tổng hợp trong cơ thể. Người bình thường mỗi ngày có thể tổng hợp khoảng 1g,
trong khi tổng lượng cholesterol trong cơ thể người trưởng thành khoảng hơn 30g. Trong gan,
cholesterol bị chuyển hóa thành dịch mật, rồi được bài tiết xuống ruột, khi xuống đến ruột
phần lớn cholesterol sẽ được tái hấp thu trở lại, chỉ một bộ phận nhỏ sẽ bị bài tiết ra ngoài
theo chất cặn. Như vậy, trên thực tế, cholesteroltrong cơ thể vận động theo vòng tuần hoàn,
mỗi ngày chỉ một lượng nhỏ bị đào thải ra ngoài. Ngoài cholesterol được cơ thể tổng hợp
thành, con người còn hấp thu một lượng cholesterol nhất định từ nguồn thức ăn. Điều thú vị là,
lượng cholesterol được tổng hợp thành trong cơ thể sẽ chịu sự điều tiết của lượng cholesterol
hấp thu từ nguồn thức ăn. Nếu lượng cholesterol ăn vào nhiều thì lượng cholesterol được tổng
hợp trong cơ thể sẽ ít đi; Và ngược lại, lượng cholesterol ăn vào ít thì lượng cholesterol được
tổng hợp trong cơ thể sẽ nhiều hơn.
Cholesterol không tan trong nước, nên sự vận chuyển nó trong cơ thể phải dựa vào một chất
gọi là “Lipoprotein.”[38] Trong huyết tương của người, có hai loại lipoprotein. Một loại gọi là
lipoprotein tỷ trọng thấp,[39] cholesterol được nó vận chuyển sẽ đi khắp cơ thể, thấm vào các
thành mạch máu, nếu các tế bào của cơ thể không tiếp nhận, cholesterol thừa cộng với một vài
thành phần khác trong huyết tương sẽ tích tụ lại, gây trở ngại cho sự lưu thông máu, bởi vậy
cholesterol được vận chuyển bởi lipoprotein tỷ trọng thấp này được gọi là “cholesterol xấu”.
Những nghiên cứu y học đã phát hiện, hàm lượng cholesterol cao, đặc biệt là hàm lượng
cholesterol được vận chuyển bởi lipoprotein tỷ trọng thấp tăng cao, thường dẫn đến tỷ lệ phát
sinh bệnh tim (ví dụ như bệnh tim mạch vành) tăng cao. Trong khi nhiều chuyên gia y học
nhận định rằng, lipoprotein tỷ trọng cao[40] sẽ thu dọn và chuyên chở cholesterol dư thừa
không cần thiết trong huyết tương đi, từ đó bảo vệ huyết quản, vì vậy loại cholesterol được vận
chuyển bởi lipoprotein tỷ trọng cao này được gọi là “cholesterol tốt”.
Mặc dù nói sự tổng hợp cholesterol trong cơ thể sẽ chịu sự ảnh hưởng của cholesterol trong
thức ăn, từ đó giúp ổn định hàm lượng cholesterol trong cơ thể, nhưng nếu cholesterol trong
thức ăn quá nhiều, thì hàm lượng cholesterol trong cơ thể sau khi được điều tiết vẫn sẽ cao
hơn mức bình thường. Điều này rõ ràng sẽ gây bất lợi cho sức khỏe của tim, cho nên Hiệp hội
Tim mạch Mỹ kiến nghị, mọi người nên hạn chế lượng cholesterol ăn vào hàng ngày ở mức
dưới 300mg, còn đối với những người có vấn đề về tim mạch nên hạn chế ở mức dưới 200mg.

Tài liệu cùng danh mục Y học thường thức

Dễ loãng xương vì sợ ung thư da

Những lo ngại quá mức về ung thư da cũng đồng nghĩa với việc có rất nhiều người ngại ra nắng. Tuy nhiên, họ không biết rằng đang phải đối mặt với một nguy cơ khác cũng liên quan tới sức khỏe.


Bệnh học: Tâm lý người bệnh

1 Trình bày khái niệm: bệnh, bệnh nhân ; những ảnh hưởng của bệnh nhân đến người xung quanh. 2 Nắm vững được các biểu hiện tâm lý thường gặp & các trạng thái tâm lý ở bệnh nhân. 3 Hiểu - trình bày được nhân cách, tính chất, nhận thức & phản ứng bệnh nhân.


Tự chữa liệt mặt do lạnh

Hầu hết nguyên nhân của bệnh liệt mặt, hay còn gọi là liệt dây thần kinh số VII đều do lạnh. Ðông y gọi là bệnh "Khẩu nhãn oa tà", có nghĩa là miệng mắt méo lệch. Ðây là bệnh rất thường gặp và gây nhiều phiền toái, ảnh hưởng đến sức khỏe và thẩm mỹ người bệnh, đặc biệt khi đã để lại di chứng liệt cứng. Ngoài nguyên nhân do lạnh, liệt mặt còn có thể do các nguyên nhân khác như sau chấn thương, do nhiễm trùng....


Y học cổ truyền Việt Nam - Nan Kinh part 1

Nhất Nan viết: “Thập nhị kinh giai hữu động mạch. Độc thủ thốn khẩu dĩ quyết ngũ tạng lục phủ tử sinh cát hung chi pháp hà vị dã ?” - Nhiên: “ Thốn khẩu giả, mạch chi đại hội, thủ Thái âm chi mạch động dã. Nhân nhất hô, mạch hành tam thốn, nhất hấp mạch hành tam thốn, hô hấp định tức, mạch hành lục thốn. Nhân nhất nhật nhất dạ, phàm nhất vạn tam thiên ngũ bạch tưc, mạch hành ngũ thập độ, chu ư thân , lậu thủy há bách khắc Vinh Vệ hành Dương nhị...


ADVANCED NUTRITION: Micronutrients

In the first volume of this two-volume book, Advanced Nutrition: Macronutrients , the needs for the macronutrients were discussed. The absorption, metabolism, excretion, and function of the various sources of energy as well as detailed discussions of the need for water and energy balance were presented. The needs for the micronutrients, as well as explanations of how these nutrients function in the body, were deferred to this, the second volume. While most vitamins function at the metabolic level, the discoveries of how some of the vitamins and minerals work at the genomic level are quite exciting....


Bệnh đái tháo nhạt

Đái tháo đường là một bệnh phổ biến, được nhiều người quan tâm và tìm hiểu. Nhưng ít người để ý đến một loại bệnh gần như trái ngược, đó là đái tháo nhạt - khiến người bệnh đi tiểu nhiều, nước tiểu không màu, không vị, tỷ trọng rất thấp, thậm chí giống như nước lã, nước tiểu không có đường. Bệnh không quá nguy hiểm, nhưng vẫn gây ra nhiều hậu quả xấu. Nhiều nguyên nhân phức tạp Bệnh đái tháo nhạt hiếm gặp hơn so với bệnh đái tháo đường, nam gặp nhiều hơn nữ và thường ở...


kiến thức nhãn khoa - Những điều cần biết khi sử dụng thuốc điều trị bệnh ở mắt

Những điều cần biết khi sử dụng thuốc điều trị bệnh ở mắt Trong các thuốc điều trị về mắt, một số thuốc được các y, bác sĩ, y tá tiêm vùng mắt hoặc tiêm đường toàn thân cho bệnh nhân. Còn lại rất nhiều loại thuốc khác như thuốc tra, rỏ mắt, thuốc uống, bệnh nhân tự dùng cho bản thân hoặc cho thân nhân mình. Song dù với dạng thuốc nào cũng cần hiểu biết trong việc sử dụng. Thuốc sát khuẩn và thuốc kháng sinh: Thimerosan rỏ mắt là thuốc sát khuẩn có thủy ngân hữu cơ, có...


Giá trị dinh dưỡng của 5 loại gạo

Mỗi loại gạo có giá trị dinh dưỡng riêng và tác dụng chữa bệnh mà chúng ta không ngờ đến.


Các thao tác khám cơ quan hô hấp

Nhìn: Thao tác khám bằng mắt, có thể kết hợp trong khi khám toàn thân. Bảo bệnh nhân hít thở bình thường, rồi hít thở sâu, để quan sát. Thứ tự như sau: 1.1. Quan sát hình dáng lồng ngực: Chú ý về sự cân xứng giữa hai bên lồng ngực. Cột sống thẳng, không gù, không vẹo. Đường kính ngang của lồng ngực bình thường lớn hơn đường kính trước sau ( tỉ lệ: 1 / 2 ). Lồng ngực biến dạng, gặp trong: Lưng gù bẩm sinh. Lồng ngực hình ngực gà và ngực lõm hình phễu gặp trong trẻ...


Chondral Disease of the Knee - part 9

điều trị dứt khoát, cao nguyên bên chày đã được ghi nhận đã điền fibrocartilage xuất sắc của tổn thương trước đây microfractured (Hình C32.5). Bệnh nhân đã trải qua một osteo-tươi


Tài liệu mới download

Machine Learning cơ bản
  • 18/04/2017
  • 33.668
  • 421
Vi điều khiển PIC18F4550
  • 12/11/2011
  • 59.290
  • 403

Từ khóa được quan tâm

Có thể bạn quan tâm

SÁCH LINH KHU
  • 27/04/2012
  • 56.831
  • 141
Outlines of Greek and Roman Medicine
  • 02/02/2013
  • 20.531
  • 973
âm thanh ồn
  • 28/09/2009
  • 92.951
  • 578
Trầm cảm tại nơi làm việc
  • 14/05/2010
  • 77.489
  • 758
Chữa ho bằng hoa bí đỏ.
  • 03/08/2013
  • 17.620
  • 466
THUỐC CHỐNG LÃO HÓA DA
  • 16/09/2011
  • 71.955
  • 755

Bộ sưu tập

Danh mục tài liệu