Tìm kiếm tài liệu miễn phí

Quan hệ của truyền thông đại chúng với ngành tư pháp ở các nước tư bản phát triển

Bài viết làm sáng tỏ bản chất của mối quan hệ của truyền thông đại chúng với ngành tư pháp ở các nước tư bản phát triển; làm rõ vai trò, những ưu điểm và hạn chế truyền thông đại chúng ở những quốc gia này và gợi mở ý nghĩa tham khảo đối với Việt Nam.



Đánh giá tài liệu

0 Bạn chưa đánh giá, hãy đánh giá cho tài liệu này


  • 5 - Rất hữu ích 0

  • 4 - Tốt 0

  • 3 - Trung bình 0

  • 2 - Tạm chấp nhận 0

  • 1 - Không hữu ích 0

Mô tả

Deleted: ,

Tạp chí Khoa học ĐHQGHN: Luật học, Tập 30, Số 2 (2014) 51‐67

Quan hệ của truyền thông đại chúng với ngành tư pháp
ở các nước tư bản phát triển

Style Definition: Style8: Font color:
Black

Đỗ Đức Minh*
Ban Thanh tra và Pháp chế, ĐHQGHN, 144 Xuân Thủy, Cầu Giấy, Hà Nội, Việt Nam

Deleted: chấp

Nhận ngày 15 tháng 01 năm 2014
Chỉnh sửa ngày 15 tháng 4 năm 2014; Chấp nhận đăng ngày 15 tháng 6 năm 2014
Tóm tắt: Việc nghiên cứu góp phần làm sáng tỏ bản chất của mối quan hệ của truyền thông đại
chúng với ngành tư pháp ở các nước tư bản phát triển; làm rõ vai trò, những ưu điểm và hạn chế
truyền thông đại chúng ở những quốc gia này và gợi mở ý nghĩa tham khảo đối với Việt Nam.
Từ khóa: Quan hệ của truyền thông đại chúng với ngành Tư pháp, Các nước tư bản phát triển.

1. Truyền thông đại chúng và ngành tư
pháp: hai thiết chế độc lập trong hệ thống
chính trị đa nguyên tư sản

sợ rằng chính nhà vua hay nghị viện ấy sẽ làm
những đạo luật độc đoán để thi hành một cách
độc đoán… Sẽ không có tự do nếu quyền xét xử
không được phân biệt với quyền lập pháp và
quyền hành pháp. Nếu quyền xét xử được sáp
nhập vào quyền lập pháp, thì sẽ không có tự do.
Nếu quyền xét xử được nhập vào quyền hành
pháp thì thẩm phán sẽ trở thành những kẻ áp
bức” [1].

Ở*các nước tư bản chủ nghĩa (TBCN), thể
chế chính trị phổ biến và chuẩn mực được xây
dựng trên cơ sở học thuyết tam quyền phân lập
của Montesquieu1. Quyền lực nhà nước được
phân bổ cho hệ thống các cơ quan lập pháp,
hành pháp, tư pháp theo nguyên tắc độc lập ngang bằng - chế ước lẫn nhau, nhằm mục đích
phòng ngừa lạm dụng quyền lực (cơ chế kiểm
soát và đối trọng). Theo Montesquieu, thực
hiện những nguyên tắc này là cơ sở để đảm
bảo tự do chính trị. Ông viết: “Khi quyền lập
pháp được sáp nhập với quyền hành pháp và
tập trung vào một người hay một tập đoàn, thì
sẽ không có tự do được, bởi vì người ta có thể

Formatted: Col #1 spacing: 1 cm,
Col #2 width: 7,63 cm

Trong cơ chế tam quyền phân lập, ngành tư
pháp có các nhiệm vụ: 1) Bảo vệ hiến pháp và
pháp luật thông qua hoạt động xét xử; 2) Giải
thích hiến pháp, pháp luật và quyết định tính hợp
hiến của các đạo luật đó; 3) Kiềm chế, bảo đảm
cho các thiết chế khác (trong đó có TTĐC) hoạt
động phù hợp với hiến pháp và pháp luật, không
dẫn tới rối loạn xã hội.
Công cụ chính của bộ máy tư pháp là hệ
thống tòa án (cao nhất là Tòa án tối cao) hoạt
động theo nguyên tắc độc lập và chỉ tuân theo
pháp luật; do đó, những quyết định của tòa án là
độc lập với Chính phủ. Ngành tư pháp bảo vệ

_______
*

ĐT: 84-983682040.
E-mail: minhdd@vnu.edu.vn
1
S.L.Montesquieu (1689-1755): Đại biểu nổi bật và hoàn
chỉnh của chủ nghĩa tự do, nhà tư tưởng vĩ đại thời kì
Khai sáng với tư tưởng đề cao “Tinh thần pháp luật”
(Spirit of the Laws).

Deleted:
Deleted:
Deleted:

51

Deleted: ,

52

Đ.Đ. Minh / Tạp chí Khoa học ĐHQGHN: Luật học, Tập 30, Số 2 (2014) 51‐67 

quyền tự do và quyền sở hữu của người dân
theo hiến pháp. Chức trách và nhiệm vụ của tư
pháp là làm rõ luật là gì. Vì vậy, “sự độc lập
thực sự của ngành tư pháp là trụ cột vững chắc
của một chính quyền hùng mạnh” [2]. Là
ngành duy nhất có thẩm quyền xét xử nhưng
do không có thẩm quyền làm ra luật, nên việc
xét xử của tòa án phải dựa trên các quy định
của pháp luật, không vượt quá quy định của
pháp luật.
Ngày nay, sự vượt trội về kinh tế, tiềm lực
quân sự - được trợ lực bởi một hệ thống truyền
thông bùng nổ dựa trên nền tảng công nghệ
cao - đã góp phần củng cố uy thế của các nước
tư bản phương Tây, đứng đầu là Mỹ. Bên trong
các quốc gia này, cuộc đấu tranh giữa các thế
lực chính trị, các đảng phái cũng diễn ra quyết
liệt. Chân dung một nền chính trị, từ thể chế,
con người đến những xung đột lợi ích… cũng
được thể hiện rõ rệt qua hệ thống TTĐC.
TTĐC đã thực sự trở thành một thứ quyền lực
xã hội, như Êrích Bagiéctam (nhà nghiên cứu
người Thụy Điển) đã chỉ rõ: “Báo chí nghiêm
túc nghiên cứu các vấn đề quyền lực và thực
tiễn vận dụng quyền lực, mà bản thân nó là
một thứ cân bằng quyền lực kiểm soát”. Lý
luận và thực tiễn đều cho thấy, TTĐC có mối
quan hệ khăng khít với chính trị và các nhánh
quyền lực khác.
Nhờ vai trò kiềm chế, giám sát đối với ba
nhánh quyền lực nhà nước (lập pháp, hành
pháp, tu pháp) mà TTĐC phương Tây được
biết đến như là nhánh quyền lực mới với vị thế
ngang bằng và đối trọng. Vì vậy, TTĐC
phương Tây được trao cho vương miện “đế
quốc thứ bảy” - một danh ngữ biểu tượng cho
quyền lực và vai trò tác động xã hội của báo
chí. Trong ý hướng đề cao vai trò của nó,
người ta còn gọi2 báo chí là quyền lực thứ tư

_______
2

Danh ngữ này được coi là tác phẩm ngẫu hứng của
Napoleon Bonapac. Số là, đầu thế kỷ XIX, châu Âu có
năm nước lớn, đó là các đế quốc: Anh, Pháp, Áo, Phổ,

(Fourth Power) và cấp thứ tư của chính quyền
(Fourth Barch of government)3, là “bộ phận
không thể thiếu của hệ thống chính trị Hoa
Kỳ”… Đây là những khái niệm có ý nghĩa biểu
trưng cho sức mạnh chi phối, tác động của báo
chí đối với đời sống xã hội. Tất nhiên, đó cũng
chỉ là những cách nói đề cao vai trò của TTĐC,
bởi vì dù có độc lập đến đâu thì TTĐC cũng là
những sản phẩm do các thế lực tư sản nuôi
dưỡng và sử dụng, mọi hoạt động của nó không
nằm ngoài mục đích phục vụ chế độ tư sản.
Cũng cần nói thêm rằng, do đặc điểm của chế độ
chính trị và phương thức tổ chức quyền lực nhà
nước, nên “quyền lực thứ tư” mới được công
nhận và đóng vai trò thực sự quan trọng, rõ nét ở
các nước tư bản. Tuy không phải là quê hương
của “quyền lực thứ tư” nhưng hiện nay, hệ thống
TTĐC của Hoa Kỳ phát triển nhất thế giới và
TTĐC đang được các thế lực tư sản sử dụng triệt
để, chi phối mọi mặt đời sống chính trị - xã hội ở
quốc gia này.
Có thể nhận diện “quyền lực thứ tư” với
những đặc điểm cơ bản sau đây:
1) Với tư cách là “quyền lực thứ tư”, TTĐC
phương Tây được hình thành từ sớm và phát
triển mạnh mẽ trong ba thế kỷ gần đây, có thể
được xem như một thiết chế chính trị bên ngoài,
Nga. Bốn đế quốc trong số đó đều đối đầu với nước Pháp
của Napoleon. Lúc bấy giờ, báo Rheinischer Merkur cũng
công khai chống đối các chính sách quân sự của Napoleon.
Vừa căm tức, vừa ghê sợ tờ báo, một lần Napoleon đã nói
với các thuộc hạ rằng: “…tờ báo đó chính là kẻ thù thứ 5,
đế quốc thứ 5 chống chúng ta”. Từ câu nói tức tối đó, người
ta bắt đầu gọi báo chí là đế quốc thứ 6 của châu Âu. Đến
khi Italia trở thành một đế quốc mới, hùng mạnh ở châu
Âu, báo chí được xếp lại thứ tự là đế quốc thứ bảy. Các
nước phương Tây cũng quan niệm rằng, một xã hội dân chủ
chỉ trụ vững trên cơ sở bốn cột móng lớn là Quốc hội,
Chính phủ, Tòa án và Báo chí -Truyền thông (Phạm Thành
Hưng, Thuật ngữ Báo chí-Truyền thông, Nxb. Đại học
Quốc gia, Hà Nội, 2007).
3
Những khái niệm này được Edmund Burke (1729-1797) –
nhà văn Anh đưa ra năm 1787, sau khi ông đọc tác phẩm
của Montesquieu (đặc biệt là cuốn Tinh thần pháp luật) và
quan sát trận chiến giữa báo chí và chính quyền Anh thế kỷ
XVII- cuộc chiến đã mang lại vị thế mới cho báo chí trên
chính trường. Từ đây, báo chí được mệnh danh là “Quyền
lực thứ tư”..

Deleted:

Deleted: ,

Đ.Đ. Minh / Tạp chí Khoa học ĐHQGHN: Luật học, Tập 30, Số 2 (2014) 51‐67 

có vị trí độc lập tương đối với nhà nước (do
tính chất tư nhân và hoạt động tìm kiếm lợi
nhuận). Do không có được nền tảng nhà nước,
nên “quyền lực thứ tư” không có sức mạnh
cưỡng chế (không có tính bắt buộc) như các
nhánh quyền lực khác. Thực chất của “quyền
lực thứ tư” chỉ là sự quy ước với tư cách là một
thiết chế dân chủ trực tiếp (quyền lực trực tiếp)
mang tính thuyết phục, tư vấn, gợi mở.
Ở Mỹ, TTĐC không chỉ là thiết chế xã hội
mà còn được xem như một thành tố trong hệ
thống chính trị, cùng hiện diện với các thiết
chế chính trị khác (các đảng chính trị, nhà
nước, nhóm lợi ích). Bản thân nền TTĐC này
cũng là một hệ thống bao gồm các yếu tố cấu
thành và những quan hệ mang tính nguyên tắc.
Tuy là thiết chế không chính thức (chưa được
ghi nhận trong văn bản), song quyền lực của
TTĐC đã được mặc nhiên công nhận trong
chính giới cũng như công chúng Mỹ. Điều này
được bắt nguồn từ ý đồ chính trị, mục tiêu vận
hành của chế độ xã hội để từ đó quy định các
phương thức thể hiện cũng như cách thức và
nội dung chuyển tải tương ứng.
2) Trong tư duy chính trị học về quyền lực
và cấu trúc của nó, “quyền lực thứ tư” là quyền
lực không chính thống, quyền lực phi thiết chế.
Tuy nhiên, thực tiễn chính trị khẳng định,
TTĐC có thể đạt tới đỉnh cao và trở thành
quyền lực thứ tư khi nó tác động mạnh mẽ,
tích cực tới các nhánh quyền lực trong xã hội,
thúc đẩy quá trình hoạch định và thực thi chính
sách nhà nước có hiệu quả. Sự tác động của hệ
thống TTĐC trong đời sống chính trị được thể
hiện rất đa dạng và phong phú, ở cả sức ảnh
hưởng tới các quan điểm chính trị với vị trí là
phương tiện được tổ chức và chỉ đạo bởi một
hệ thống chính trị nhất định. Phạm vi tác động
của TTĐC cũng không chỉ giới hạn ở bên
ngoài đối với thể chế chính trị mà còn gắn bó
mật thiết với các yếu tố cấu thành của nó. Điều
đó cho thấy, sự xuất hiện của “quyền lực thứ
tư” và tác động của nó đến quá trình thực thi
quyền lực chính thức đã làm đảo lộn quan

53

niệm về quyền lực của Montesquieu. Là một
hiện tượng mới trong đời sống chính trị, sự xuất
hiện của TTĐC phải được xem như một thành tố
bổ sung và làm phong phú thêm khách thể của
Chính trị học hiện đại.
3) Về bản chất, xuất phát từ mục đích của
cuộc đấu tranh nên thực chất quyền lực của
TTĐC chính là quyền lực của công luận (quyền
tự do ngôn luận), là “uy tín tri thức” (sức mạnh
của lời nói, của sự ảnh hưởng); quyền được nói
lên những vấn đề bức xúc, gai góc trong cuộc
sống hay những nhu cầu, nguyện vọng của các
tầng lớp xã hội để đem lại công bằng, dân chủ
cho họ. Nhìn chung, những thẩm quyền của
TTĐC nằm trong lĩnh vực tư tưởng, tinh thần.
Song, với những đặc tính như: khả năng xâm
nhập vào mọi lĩnh vực của đời sống xã hội và
tạo áp lực mạnh mẽ, nên thẩm quyền của TTĐC
có lúc còn vượt trội hơn so với sức mạnh của
quyền lực chính trị, quyền lực kinh tế. Đồng
thời, “quyền lực của báo chí không chỉ nằm
trong quyền công bố sự thật… mà còn nằm trong
quyền cung cấp những hình thức xuất hiện công
bố” [3, tr.89], “tin tức truyền thông rõ ràng là rất
hiệu quả, hiệu quả hơn bất cứ thứ gì khác trong
cuộc khủng hoảng bạo lực đột ngột diễn ra bởi
vì phương tiện truyền thông có thể thâm nhập cả
những nơi bị bao vây kiểm soát mà CIA không
thể vào được” [4, tr.408]; thậm chí, “báo chí
cũng không kém phần nguy hiểm so với bom và
súng liên thanh” (V.I.Lênin). Ngày nay, sức
mạnh của nhánh quyền lực này ngày càng được
khẳng định cùng với sự phát triển của khoa học
kỹ thuật, của nền dân chủ và diễn biến phức tạp
của nền chính trị phương Tây.
4) “Kiềm chế và đối trọng”4 là nguyên tắc
nền tảng, phổ quát chi phối sự vận hành mọi thể
chế chính trị phương Tây và TTĐC cũng không

Formatted: Line spacing: At least
15 pt

_______
4

“Kiềm chế và đối trọng” là tập hợp các quyền lực cho
phép các nhánh quyền lực kiềm chế lẫn nhau. “Kiềm chế”
là khả năng kiểm soát của một nhánh đối với chức năng
hoạt động của nhánh khác, và chính điều này tạo nên cân
bằng (hay đối trọng) quyền lực.

Deleted:

Deleted: ,

54

Đ.Đ. Minh / Tạp chí Khoa học ĐHQGHN: Luật học, Tập 30, Số 2 (2014) 51‐67 

nằm ngoài sự tác động của quy luật đó. Hiến
pháp- đạo luật tối cao của các nước tư bản,
không chỉ tạo ra khung cấu trúc của bộ máy
chính quyền mà còn đề ra những giới hạn đáng
kể đối với quyền hạn của các cơ quan, trong đó
có báo chí. Và, mặc dù không có sự quản lý
chính thức nào đối với TTĐC; song, trên thực
tế vẫn có cơ chế “kiềm chế và đối trọng”
chống lại sự thái quá của giới truyền thông ở
cả trong và ngoài ngành. Cụ thể: kiềm chế từ
bên ngoài gồm các đạo luật về chống bôi nhọ
danh tiếng và sự giám sát của các tổ chức do
báo giới thành lập. Kiềm chế từ bên trong được
thực hiện bởi các “thanh tra viên” được các tờ
báo chỉ định để điều tra dư luận xã hội về các
hoạt động và uy tín của tổ chức truyền thông.
Tóm lại, TTĐC và ngành tư pháp là những
thiết chế đặc thù, có vai trò và chức năng riêng
biệt trong hệ thống chính trị phương Tây. Điều
đó đã làm cho mối quan hệ của ngành tư pháp
với TTĐC vừa có tính độc lập, vừa có sự tác
động qua lại, bổ sung cho nhau trong sự vận
hành chung của thể chế chính trị tư sản. Chức
năng bảo vệ hiến pháp, pháp luật của ngành tư
pháp và nhiệm vụ làm cho chính phủ có trách
nhiệm của báo chí là những cơ sở định hướng
cho quyền lực của TTĐC và tư pháp cùng gặp
nhau ở mục tiêu đi tìm sự thật, cùng tham gia
bảo vệ trật tự luật pháp tư sản. Trong số những
sự thật mà báo chí tìm kiếm có sự thật về hoạt
động của chính phủ. Vì vậy, có người đã coi
báo chí như là đối thủ của chính phủ. Song,
lịch sử của TTĐC cũng cho thấy: đã có những
bài viết về các cuộc đấu tranh cay đắng và gây
thương tổn để bảo vệ tự do báo chí cũng như
sự cần thiết phải kiềm chế sự thái quá của tình
trạng báo chí vô trách nhiệm; do đó, ngành tư
pháp độc lập trở thành một đối tác thiết yếu
trong việc bảo vệ tự do cho báo chí.

2. Truyền thông đại chúng và tư pháp cùng
kiểm tra, giám sát hoạt động của bộ máy nhà
nước tư sản
C.Mác đã khẳng định: sản phẩm của TTĐC
chính là dư luận xã hội. Với khả năng cung cấp,
điều khiển quá trình thông tin, TTĐC có vai trò,
sức mạnh đặc biệt trong việc phản ánh, khơi
nguồn, điều hoà tâm trạng và chỉ đạo dư luận xã
hội; qua đó tác động mạnh đến việc hình thành
chủ trương, chính sách, những đối sách của các
thế lực cầm quyền. “TTĐC có khả năng tác động
thường xuyên có hệ thống và tính đến những
thay đổi trong cuộc sống…Chính báo chí có khả
năng bắt kịp được tình hình thay đổi trong từng
ngày và chính vì vậy, trong trường hợp cần thiết có
khả năng thay đổi định hướng công chúng” [5].
Ở đâu có quyền lực thì ở đó có sự quản lý.
Những nhận định, đánh giá chính là quyền lực
vạn năng của báo chí. Là thiết chế đối trọng với
ba nhánh quyền lực truyền thống, TTĐC có vai
trò kiểm tra, giám sát các hoạt động của các cơ
quan công quyền. Vai kiểm soát của TTĐC chủ
yếu dựa trên sức mạnh của dư luận xã hội mà
báo chí là người đại diện. Xã hội phát triển, cùng
với quá trình dân chủ hóa đã tạo thuận lợi cho
TTĐC khẳng định vai trò và khả năng tác động
trực tiếp đến ý thức của công chúng trong việc
phản ánh những thiếu sót, sai lầm hay biểu
dương những nhân tố tích cực của cơ quan, tổ
chức nhà nước. “Quyền năng vô hạn của hệ
thống TTĐC là cơ chế kết nối người dân với các
nhà hoạch định chính sách” [4, tr.102]. Sức lan
toả mạnh mẽ của thông tin là một sức mạnh vô
hình đặt giới hạn đối với những gì chính phủ có
thể làm. Vì vậy, “việc đưa tin của phương tiện
TTĐC vừa tạo ra yêu cầu, vừa là sản phẩm của
việc chính phủ hành động” [4, tr.131]. Thực tế
cho thấy những hoạt động điều tra nghiêm túc
của TTĐC làm cho những thông tin cần thiết, có
ý nghĩa quốc gia hoặc có tầm quan trọng đặc biệt
đối với người dân bị giấu giếm, che đậy trở nên
công khai, minh bạch; giúp cho các cơ quan
chính phủ và các tổ chức được điều tra thực hiện

Deleted: TTĐC

Formatted: Highlight

Formatted: Condensed by 0,2 pt

Deleted: ,

Đ.Đ. Minh / Tạp chí Khoa học ĐHQGHN: Luật học, Tập 30, Số 2 (2014) 51‐67 

đúng những mục tiêu và cam kết đã đề ra và
phải chịu trách nhiệm về những hành động của
mình. Trên thực tế, nhiều phê phán sâu sắc của
các báo như New York Times hay Washington
Post đã khiến cho Bộ ngoại giao Mỹ phải họp
khẩn cấp hay buộc các quan chức phải quên đi
những gì được ghi trên lịch làm việc để dự
thảo câu trả lời; bởi “những tờ báo ấy đóng vai
trò những người giám sát và phê phán các
chính phủ nước mình nhiều hơn là đóng vai trò
đại diện cho các chính phủ ấy”. Là nhân vật
trung tâm trên sân khấu chính trị, nên ở các
nước tư bản, tổng thống luôn được các nhà báo
“chăm sóc” đặc biệt và tin tức về tổng thống
cũng được đăng tải thường xuyên. Phương tiện
truyền thông cũng là cầu nối để người dân có
thể giám sát công việc của tổng thống, cho nên
ít có lãnh tụ nào trên thế giới bị theo dõi sát
sườn bởi các phương tiện truyền thông như
tổng thống.
Điều đó cho thấy, TTĐC là công cụ hỗ trợ
chế độ pháp quyền rất hiệu quả để tạo lập sự
ổn định xã hội và giúp xã hội vận động theo
hướng tích cực. “Một tờ báo độc lập đóng vai
trò không thể thiếu trong việc duy trì nền dân
chủ đại diện. Nếu không có thông tin có thể tin
cậy được về hoạt động của các đại diện, công
dân sẽ cảm thấy họ khó có thể kiểm soát
những viên chức được bầu. Nếu không có
phương tiện truyền thông, các chính trị gia sẽ
khó có thể giao tiếp với cử tri và giám sát lẫn
nhau” [6, tr.153]. Vì vậy, theo quan niệm
phương Tây, “báo chí có chức năng như người
cận vệ trung thành, canh giữ nền dân chủ và
giám sát sự công bằng xã hội” [7]. Tuy nhiên,
trong nền chính trị tư sản, ngoài TTĐC, còn có
nhiều thiết chế khác cùng tham gia kiểm tra,
giám sát hoạt động của nhà nước (như phe đối
lập, viện công tố, tòa án, các tổ chức, các
nhóm lợi ích…). Khác với kiểm soát của các
cơ quan nhà nước chủ yếu sử dụng biện pháp
hành chính và kinh tế đối với các vi phạm,
hoạt động kiểm soát của TTĐC tỏ ra rất hiệu

55

quả, thậm chí còn nghiêm khắc và mạnh mẽ hơn
vì nó cung cấp không chỉ cơ sở pháp lý mà cả cơ
sở, chuẩn mực đạo đức về các sự kiện và nhân
vật. Vai trò kiểm tra, giám sát của các phương
tiện TTĐC càng đặc biệt quan trọng khi hoạt
động của phe đối lập yếu và hệ thống kiểm tra,
giám sát của nhà nước chưa hoàn thiện. Đồng
thời, so với các thiết chế tư pháp (viện công tố,
tòa án…) thì phạm vi phê phán, phản biện của
TTĐC rộng hơn nhiều, bao gồm cả các cơ quan,
tổ chức nhà nước (cả tổng thống, chính phủ,
hoàng gia), các chính sách của nhà nước và với
ngay cả TTĐC (dường như không hạn chế đối
tượng).
“Nhân dân sống trong một xã hội cởi mở
không đòi hỏi các thiết chế của họ hoàn toàn
không thể mắc sai lầm, song thật khó nếu họ
chấp nhận một điều mà họ không được phép
kiểm soát” [8, tr.131]. Vì vậy, quyền được biết
của công chúng trở thành hạt nhân của triết lý
báo chí tự do và nó định hướng con đường đi
cho báo chí trong quan hệ với hệ thống chính trị.
Được bảo vệ bởi sự can thiệp của chính phủ
bằng một điều luật đã tồn tại hơn 200 năm trong
Hiến pháp Hoa Kỳ, báo chí đã tự mình trở thành
“người giám sát chính phủ”, người ghi lại các sự
kiện công cộng và là người phân xử không chính
thức các hành động của công chúng. Người ta
cho rằng, đây cũng chính là yếu tố đã truyền
cảm hứng cho Thomas Jefferson (một trong
những người sáng lập ra nền dân chủ Mỹ) kiên
quyết ủng hộ việc giám sát chặt chẽ của báo chí,
bởi ông thấy rằng, nếu không có tinh thần trách
nhiệm và tự do tuyên truyền tư tưởng thì sức
phát triển và sáng tạo của quốc gia sẽ bị kìm
hãm và người dân sẽ không được hưởng tự do.
Vì vậy, T.Jefferson đã mạnh mẽ tuyên bố rằng:
nếu phải chọn giữa một bên là một chính phủ
không có báo chí và một bên là báo chí không có
chính phủ, ông sẽ “không do dự một giây nào để
chọn điều thứ hai” [7, tr.586].

Formatted: Line spacing: At least
14,3 pt

Deleted: 9

Tài liệu cùng danh mục Luật học

Tài liệu tham khảo câu 1 trong cuộc thi viết Tìm hiểu Hiến pháp nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam

Tài liệu sau đây tổng hợp các bài viết, các tài liệu tham khảo nhằm trả lời cho "Câu 1: Từ năm 1945 khi thành lập nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa (nay là nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam) đến nay, nước ta có mấy bản Hiến pháp? Các bản Hiến pháp đó được Quốc hội thông qua vào ngày, tháng, năm nào?" trong cuộc thi viết "Tìm hiểu Hiến pháp nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam" nhằm giúp những ai tham gia cuộc thi này có thêm tài liệu tham khảo để làm bài thi tốt hơn. Mời các bạn cùng tham khảo.


Bài giảng Pháp luật về doanh nghiệp liên quan đến chứng khoán và thị trường chứng khoán

Bài giảng Pháp luật về doanh nghiệp liên quan đến chứng khoán và thị trường chứng khoán nêu các loại hình doanh nghiệp Việt Nam và cơ sở pháp lý của: doanh nghiệp nhà nước, doanh nghiệp của tổ chức đảng, đoàn thể, hợp tác xã, công ty cổ phần, công ty trách nhiệm hữu hạn, công ty hợp danh, doanh nghiệp tư nhân, doanh nghiệp có vốn đầu tư nước ngoài.


Bài giảng Luật hình sự - Bài 1: Khái niệm, nhiệm vụ và các nguyên tắc của luật hình sự

Nội dung của bài 1 Khái niệm, nhiệm vụ và các nguyên tắc của luật hình sự thuộc bài giảng luật hình sự nhằm trình bày về các kiến thức: khái niệm luật hình sự, bản chất giai cấp của luật hình sự, nhiệm vụ của luật hình sự, các nguyên tắc cơ bản của luật hình sự, khoa học luật hình sự và các ngành khoa học khác liên quan.


Ebook Hỏi đáp về quy chế dân chủ tại phường xã - LG. Lê Đức Tiết

"Ebook Hỏi đáp về quy chế dân chủ tại phường xã" do luật gia Lê Đức Tiết biên soạn nhằm góp phần khắc phục các trở ngại, khó khăn xẩy ra với các bạn khi tìm hiểu về quy chế dân chủ tại phường xã thông qua việc giải đáp về trình tự nội dung, thanh tra, kiểm tra, giám sát việc thực hiện quy chế dân chủ.


Ebook Luật biển quốc tế và Luật biển Việt Nam: Phần 1

Cuốn sách nhỏ này sẽ không đi sâu vào các vấn đề khác nhau của Luật biển mà tập trung trong bốn phần: Luật biển - một ngành luật độc lập, các vùng biển thuộc quyền tài phán quốc gia, các vùng biển nằm ngoài quyền tài phán quốc gia, Luật biển Việt Nam. Mời các bạn cùng tham khảo nội dung cuốn sách qua phần 1 sau đây.


Luật Bảo vệ môi trường - TS. Nguyễn Khắc Kinh

Luật Bảo vệ môi trường có nội dung trình bày những quy định pháp luật về: Đánh giá môi trường chiến lược, đánh giá tác động môi trường và cam kết bảo vệ môi trường.


BÀI TẬP TÌNH HUỐNG LUẬT XÂY DỰNG

Tình huống 1: Theo quy hoạch, khu vực này được xây tới 15 tầng nhưng chủ đầu tư lúc đầu chỉ xin phép xây dựng 12 tầng. Trong quá trình thi công, chủ đầu tư không điều chỉnh giấy phép mà lại xây luôn 13 tầng. Cơ quan quản lý phải yêu cầu tháo dỡ tầng 13 do xây lố giấy phép. Hỏi: Cơ quan nhà nước tháo dỡ có đúng quy định không? Tôi có được bồi thường khi tháo dỡ không? Cơ quan nhà nước tháo dỡ là đúng quy định vì tại khoản 2 điều 10 luật xây...


Giáo trình Luật Hôn nhân & gia đình T1-6

Giáo trình Luật Hôn nhân & gia đình- Tập 1 B. Thực hiện quyền của cha mẹ 1. Mô hình mẫu Mô hình mẫu, còn có thể gọi là mô hình gia đình bình thường, đặc trưng bằng các yếu tố sau đây: con có đủ cha và mẹ, cha mẹ có đăng ký kết hôn và đang chung sống với nhau, con cùng sống với cha mẹ dưới một mái nhà. Nguyên tắc thực hiện chung và trực tiếp. “Thực hiện trực tiếp”, cha mẹ phải là chủ thể năng động, tích cực trong việc thực hiện các quyền và nghĩa...


Xây dựng Luật An toàn vệ sinh lao động góp phần triển khai Hiến pháp năm 2013 nhằm thực hiện các quyền cơ bản của con người

Xây dựng Luật An toàn vệ sinh lao động góp phần triển khai Hiến pháp năm 2013 nhằm thực hiện các quyền cơ bản của con người nêu lên thực trạng pháp luật về ATVSLĐ; những nội dung chủ yếu cần thể hiện trong Dự thảo Luật ATVSLĐ; một số vấn đề đang tiếp tục làm rõ và nghiên cứu để hoàn chỉnh dự thảo đáp ứng yêu cầu thực thi.


Official Journal of the European Union

(1) The pursuit of a high level of protection of human life and health is one of the fundamental objectives of food law, as laid down in Regulation (EC) No 178/2002 1. That Regulation also lays down other common principles and definitions for national and Community food law, including the aim of achieving free movement of food within the Community. (2) Council Directive 93/43/EEC of 14 June 1993 on the hygiene of foodstuffs 2 laid down the general rules of hygiene for foodstuffs and the procedures for verification of compliance with these rules. (3) Experience has shown that these rules and procedures constitute a sound basis for...


Tài liệu mới download

Từ khóa được quan tâm

Có thể bạn quan tâm

The Kasidah of Haji Abdu El-Yezdi
  • 26/02/2013
  • 42.571
  • 429
SÁCH LUẬT GIÁO DỤC
  • 30/10/2011
  • 77.201
  • 539

Bộ sưu tập

Danh mục tài liệu